I picked my old favorite shoes to work today. While trying to fit my feet into the worn-out shoes, I suddenly felt a rush of memories flooding back to my mind. This shoes used to be my instant favorite when I first saw it on the store 4 years ago. I was carrying it around with me, to every possible corners of the world since that day. We used to see different places together, met different people together, and run a life full of wonder together.

It was weird when I wore it out today. I could still feel the softness when it touched my arches, I could still feel the happy beats when it touched the floors and swayed my movement like dancing. Yet something I felt somehow missing, it was the feeling of firmness, like the shoes trying to hold my feet. That feeling wasn't there and I was certain it wouldn't be there anymore.

Then the flashback struck me there, how long did I forget about those tiny little things I had with this special shoes. I felt like there is a sentimental string that tied us together and for some reasons, I stopped embracing it anymore. I felt sad to think about it.

You know, those used-to-be brand new shoes of mine now get worn out, with couple of holes here and there. I think it way passes its limit. And that is sad. For a moment, it made me think about people, that they would get old and lonely one day. It made me think about myself that I would get old and XX one day. It made me think about us that we would get old and tired one day.

And it made me think about life, that

but I hope that just like those shoes, we would grow old and tired and lonely and sad, all together. Like the pair, it always stays together no matter what.
Thỉnh thoảng giữa phố đông. Bắt gặp một mùi hương không nhớ rõ là mùi nào, thuộc về một người không nhớ rõ là người nào.

Tôi có cảm giác rất mạnh về mùi hương. Không phải đơn giản chỉ là ghi nhớ, mà là ám ảnh. Những năm học cấp 1 thường mua rất nhiều sổ tay để viết lưu bút và nhật ký. Loại sổ rẻ tiền ướp đầy mùi nước hoá chất chỉ cần lật trang là mùi thơm sộc thẳng lên mũi. Đến gần chục năm sau tình cờ lục được cuốn sổ đó, mở trang đầu tiên đưa lên mũi, mọi cảm giác lúc ngồi thơ thẩn ghế đá trên sân trường đều trở về rõ ràng và tinh tươm.

Rồi có người yêu đầu tiên, trong người lúc nào cũng mang theo chiếc khăn tay ủ đầy mùi nước hoa của người đó. Chắc đến cả đời đi nữa chỉ cần nghe cái mùi ngòn ngọt đó thì sẽ mặc định là mùi hương mang tên người yêu đầu tiên.

Không hẳn yêu bao nhiêu người thì nhớ được bấy nhiêu mùi. Có những người đến giờ chẳng còn lưu lại trong đầu mình bất cứ màu sắc nào. Nhưng cũng có những người kể cả đã xa rất xa rồi mình vẫn luôn giữ trong phòng những chai nước hoa của họ. Để vào một vài ngày giông gió ngoài cửa sổ thì vẫn có thể ướp căn phòng âm u bằng những kỷ niệm…và thơ thẩn nghĩ xem một ngày nọ vô tình đi ngang nhau, có thể vì mùi hương đó mà dừng lại ngoái nhìn hay không….

tuandungdao blog tuan dung dao

Có cô bạn thân xinh xắn, mỗi lần post một tấm hình lên facebook có cả mấy trăm người nhấn like. Nhưng mỗi lần như vậy, cô chỉ ngồi nhìn từng người đã like hình mình, và chờ xem có "một người nào đó" nhấn like hay chưa.

Nếu thấy có rồi, cô tủm tỉm cười, nếu chưa thấy, cô lại đợi chờ, thấp thỏm.

Giữa trăm người, vẫn chỉ thấy một người.

Giữa ngàn người, vẫn chỉ nhớ một người.

Giữa triệu người, vẫn chỉ cần một người.

Giữa tỉ người, vẫn chỉ chọn một người.

Giữa thế gian mênh mông, vẫn chỉ muốn đi mãi cùng một người.

Cô gọi đó là yêu

la yeu là yêu dungdao blog

Vậy là cũng đã đi làm lại được 1 tuần, chỗ cũ, làm việc cũ, nhưng với team mới, scope mới... Thiệt tình là hiện tại cảm thấy khá happy khi đi làm vì vui, việc ko bị stress và quan trọng là tiếng nói có trọng lượng, không có bị chèn ép này nọ. Vậy mới vui, chứ hồi đó đi làm mệt não vô cùng vì toàn bị dính mấy chuyện đâu đâu chả liên quan cũng bị kéo vô, mệt chết được.

Có mấy chuyện hiện tại mình thấy cũng cứ như hồi xưa, mãi chả thay đổi được gì. Hôm nọ còn mở cái ổ dữ liệu cũ ra tự nhiên thấy cái quẻ bói mình đặt năm 2012 về chuyện tình cảm. Trong đó bảo là thời gian chưa chín mùi, phải chịu khó đợi đến 2015 mới thay đổi... vậy mà giờ đã 2015 rồi nhưng mọi thứ vẫn cứ như những ngày đầu. Thật sự thì mình cũng chẳng mặn mà cho lắm vì cũng đã có một người để yêu, để chờ trông mỗi ngày rồi. Tuy nhiên có cảm giác là cái tính háo thắng của mình vẫn không đổi, vẫn cứ muốn phải đạt được mọi thứ trong tay thì mới thỏa mãn để dời sang mục tiêu mới. Vậy đó, cứ bị kéo vào những bóng ma của quá khứ, chả ra làm sao cả. Thôi thì viết cái note này để tự nhủ với lòng nên thay đổi cách nhìn lại đi, đừng để mọi chuyện đi quá xa hén.

Một điều đáng bùn nữa là tháng 5 tới đây bạn bè có quá nhiều cái đám cưới các bẹn ợ!!!! Nói chung mềnh thì không sao, nhưng mà thiệt tình nhìn tụi nó lên xe bông mà tức anh ách trong lòng. Bói bảo sau năm 2015 thì có cưới mà sao thấy trắc trở quá - Hai đứa, mỗi đứa một phương trời, ngày nào cũng nhắn tin, cũng ráng facetime với nhau mà sợ không biết vài tháng nữa có còn được như vậy không. Mới xa nhau có 3 tháng thôi nên vẫn còn tình tứ, chứ thử nửa năm đi, rồi 1 năm đi... xem có còn không... Nghĩ vậy thôi là thấy sợ, thấy tức vì sao mềnh bị rơi vào mấy cái tình cảnh tréo ngoe thấy bực mình quá trời >"<. Bởi vậy giờ nhìn bạn bè lên xe bông mà mình vừa tức, vừa ghen tị, vừa bực mình cho cái số của mình. Biết bao giờ đây huhuhu

Di lam lai Dung Dao Blogspot


Các ché cho mềnh lời khuyên hay an ủi với đi, hix hix

Long lanh buồn Dung Dao Blogspot

Ai dám kêu lên giữa thế gian này
Rằng ta là người hạnh phúc
Họa đó là người điên!

Đã có những ngày có thể là vàng
Không biết giữ để tuột tay rơi mất
Chỉ một lần lười nhác,
Chỉ một lần chủ quan.

Long lanh ngày lại long lanh đêm
Long lanh chán – long lanh buồn tẻ
Long lanh xinh – chẳng để làm gì cả
Long lanh một mình – long lanh cô đơn.

Vui thú nào tồn tại ở thời gian
Năm tháng chết cả khi người còn sống
Tù khổ sai trong số phận mình đau đớn
Long lanh buồn – long lanh cô đơn…

Một ngọn đèn thổn thức trong đêm
Một quầng sáng lẻ loi, cô độc
Ai dám nói mình là người hạnh phúc
Họa đó là người điên!


Nguyễn Thị Hồng Ngát - Long lanh buồn, long lanh cô đơn ~
 cho tuổi trẻ ta từng có dung dao blogspot

Tuổi trẻ giống như chiếc xe lửa được định sẵn một con đường riêng, không ngừng tiến lên, điên cuồng về đích. Quãng thanh xuân ngắn ngủi ấy, người trẻ nào cũng mong mình trưởng thành nhanh chóng, vứt bỏ hết đi những non nớt hồn nhiên để ngã mình vào tình yêu như một cách để lột xác thành người lớn. Ngỡ rằng tình yêu sẽ là cứu cánh cho nỗi cô đơn, sẽ là người bạn đồng hành trong quãng đường trưởng thành đằng đẵng đơn độc. Những năm tháng sau này sống trong tình yêu rồi mới biết, đó thật ra chỉ là một ảo tưởng sai lầm, tình yêu là không ngừng trả giá, không ngừng vứt bỏ, cái còn lại sau cùng vẫn chỉ là nỗi cô đơn theo ta đi hết con đường trưởng thành mà thôi.

cho tuổi trẻ ta từng có dung dao blogspot
Của kỷ niệm

Tôi thích những đồ vật nhỏ bé, cũ kỹ, những đồ vật đã bị vứt bỏ, không còn được sử dụng nữa. Chúng dường như có linh hồn, chứa đựng những ký ức của người chủ đã bỏ chúng đi. Những đồ vật càng gắn bó lâu dài với con người thì càng hấp thụ sinh khí, chúng sống động hơn vẻ ngoài trầm tĩnh của mình.

Thích một món đồ cũ cũng giống như việc hoài niệm về quá khứ, chỉ khác là đồ vật cũ cho người ta cảm giác an toàn của thời gian thì hoài niệm quá khứ lại khơi gợi nỗi nhớ. Tôi thích những đồ vật cũ kỹ phủ bụi thời gian, thích nghe những bản nhạc của thập niên cũ, thích những người phụ nữ mặc những bộ cánh đậm chất cổ điển, thích những mái nhà gạch ngói loang lổ rêu phong với mái vòm cong cong có những bụi dây leo uốn mình, thích những viên gạch đổ nát, thích những chiếc xe vespa cổ chạy phành phạch trên phố, thích những cuốn sách ngả vàng, và thích được biến hóa những món đồ đã bị vứt bỏ thành một món đồ lạ để cho mình một niềm tin giản đơn hơn vào cuộc đời: bất cứ sự vật gì dù là đã cũ hỏng, đã rách, đã hoen ố, sờn mòn cũng trở thành có ích khi ta biết sử dụng đúng cách. Cũng như vậy, khi thất bại chỉ cần đặt niềm tin vào mình thì sẽ đứng dậy và làm lại được thôi. Cuộc đời không có bất cứ điều gì sinh ra là vô nghĩa, mọi thứ tồn tại đều có nguyên nhân của nó. Một chiếc ghế tựa chỉ còn lại ba chân thì nó vẫn có thể tiếp tục đứng khi ta chống cho nó bằng những viên gạch vỡ và nó sẽ tiếp tục cống hiến cuộc đời mình khi ta dùng nó vào việc trồng cây. Những chiếc pallet gỗ có thể ghép thành những chiếc kệ, bàn, tủ, ghế, thậm chí là giường ngủ thật sáng tạo. Những tờ báo cũ có thể tận dụng làm giấy dán tường trang trí đầy độc đáo. Và những bộ đồ cũ trong tủ có thể khâu vá lại thành rèm cửa, khăn trải bàn, túi xách… thật xinh xắn cho căn nhà.

Tôi luôn cảm thấy đau buồn khi một món đồ cũ hoặc chưa cũ bị vứt đi sau khi đã thầm lặng cống hiến hết đời mình. Nó khiến tôi nghĩ về cuộc đời những người phụ nữ thầm lặng vất vả mưu sinh, nắng mưa nhọc nhằn, đầu tắt mặt tối chăm lo cho gia đình, giống như bà, như mẹ. Cả đời hi sinh cho chồng con để rồi tuổi già có người bị đuổi ra đường, có người bị con cái ngược đãi bỏ đói bỏ khát, ốm đau co quắp một mình, có người tưởng là may mắn hơn khi con cái giàu sang gửi mẹ vào viện dưỡng lão, nhưng tất cả đều chỉ là những chiếc lá đã úa màu sau khi đã cống hiến hết màu xanh cho đời. Và nếu tuổi già không cô đơn thì có những phận đời lại trải qua nỗi đau bị phản bội, bị bỏ rơi. Cũng giống như việc một món đồ tuy chưa cũ chưa hỏng nhưng không còn thích nữa thì dù mới vẫn bị bỏ đi.

Vì thế nên tôi luôn trân quý những đồ vật gắn bó đã lâu bên mình, vì biết yêu một đồ vật nhỏ thì sẽ biết giữ những tình cảm lớn hơn. Người ta vẫn nói đồ vật cũng có linh hồn khi trải qua những biến cố thời gian. Huống hồ gì con người sống cùng với nhau cả đời, dù rằng máu thịt hay không máu thịt, chỉ cần gắn bó thì sẽ có tình cảm đậm sâu.

Và nếu nhỡ một ngày có đánh rơi có vỡ thì đừng vội vứt bỏ, phía sau mỗi mảnh vỡ, có thể còn một linh hồn đã từng gắn bó yêu thương, nhặt nó lên và dùng thời gian để hàn gắn những vết nứt kỷ niệm, chỉ cần cố gắng giữ bên mình thì mọi thứ cũng sẽ có ngày lãng quên thôi….

kỉ niệm dung dao blogspot

See the see silence your demon

Cuộc đời là những hội ngộ và chia ly. Hội ngộ thì vui, chia ly thì buồn. Suy cho cùng, vui buồn cũng chỉ là cảm giác nên người đến hay đi cũng chỉ có một mục đích thế thôi. Vui thì đến, buồn thì đi, còn lại mình ta, buồn hay vui vẫn cứ một mình

Cũng bởi thế nên cứ nhủ thầm mình nên mở lòng tin vào tương lai. Không bao giờ lặp lại những điều đã cũ để hồn mình đừng mòn đi vì những tổn thương tưởng có thật mà không thật...